Nhập từ khoá cần tìm

Truyện » Truyện Ngắn » Bao giờ thì cưới?

Số lần đọc: 910
Nguồn: lmvn.com
Tác giả: Tường Vi

Tom và nàng yêu nhau đã ba năm. Hai gia đình chỉ chờ 2 anh chị bàn chuyện đám cưới nhưng mãi chả thấy gì.

Cả hai vẫn ngày đi làm rồi đến tối dẫn nhau đi chơi. Người sốt ruột hơn cả là bà mẹ cô gái. Bà hỏi con:

- Các con định bao giờ cưới? Con gái có thời thôi nhé!

- Con cũng muốn, nhưng ảnh chẳng nói năng gì cả.

- Thế thì không được. Con phải nói thẳng, được thì lo cưới, còn không thì tìm đám khác...

Nghe lời mẹ khuyên, cô gái nhất định sẽ hỏi Tom. Hoặc là cưới, hoặc là chia tay nhau. Chờ đợi thế là đủ rồi. Tối đến, họ lại đưa nhau đi chơi, nàng hỏi chàng:

- Anh có biết ngày xưa ba mẹ anh lấy nhau lúc nào không?

- Làm sao mà anh biết các cụ lấy nhau lúc nào được.

“Ôi, anh ấy thật vô tâm - Nàng nghĩ và thở dài - Nhưng tốt nhất là ta cứ vào ngay vấn đề”. Nàng lại hỏi:

- Đám bạn anh có ông nào chưa cưới vợ không?

- Còn vài người. Chắc họ chưa thấy cần thiết phải lấy vợ - Chàng thản nhiên nói.

Tim nàng bỗng nhói đau vì ý nghĩ “Như vậy là anh ấy cho là anh ấy chưa cần thiết phải lấy vợ”. Nàng nghiêm giọng:

- Thế còn anh? Anh có định cưới vợ không?

- Anh sẽ lấy chứ - Chàng khẳng định - Cũng như em chắc cũng lấy chồng. Chẳng lẽ chúng ta chết già à?

- Tất nhiên rồi - Nàng chua chát - Em thì sẽ lấy chồng, em báo để anh biết: Nội trong năm nay em sẽ cưới...

Lặng thinh một lát như để trấn tĩnh, rồi chàng ngồi dịch ra xa nàng:

- Anh chẳng hiểu gì cả. Em định bỏ anh để lấy ai?

- Ai à? - Nàng tủi thân khóc thút thít - Em sẽ lấy người nào yêu em. Và em yêu họ...

- Thế sao em không lấy anh? Em biết thừa là anh yêu em mà?

- Lấy anh? - Nàng òa lên khóc nức nở - Ai chả muốn lấy anh. Nhưng lấy thế nào được? Không lẽ tự nhiên em xách vali đến ở với anh à? Để thiên hạ người ta cười vào mũi em à?

Thấy nàng khóc, chàng ngồi sát vào nàng, cầm lấy tay nàng áp vào ngực mình.

- Em yêu. Nín đi. Thú thật là anh chẳng hiểu gì hết. Em bảo muốn lấy anh. Rồi lại bảo trong năm nay em sẽ cưới chồng. Thế là thế nào? Có kẻ nào áp bức em à?

Rõ ràng là chàng nhất quyết không chịu hiểu, một khi nàng vẫn còn “vòng vo tam quốc”. Nàng đành tìm cách “hình tượng hóa” vấn đề cho chàng dễ hiểu.

- Anh ạ. Chúng mình yêu nhau đã lâu, đúng không?

- Đúng. Anh yêu em.

- Được rồi. Anh tưởng tượng rằng chúng mình đã gieo hạt tình yêu vào một miếng đất, rồi thì tình yêu ấy nẩy mầm, thành cái cây... đúng không?

- Đúng. Cây đã nở hoa - Chàng vui mừng phụ họa.

- Rồi hoa sẽ thế nào? Rụng xuống à? - Nàng hồi hộp hỏi, chứa chan hy vọng.

- Sẽ kết thành trái ngọt - Chàng mạnh dạn nói tiếp.

- Ôi, anh thông minh lắm - Nàng reo lên, gần như ngất xỉu vì xúc động - Hoa rồi sẽ kết trái, tức là chúng mình sẽ có con. Nhưng anh biết đấy, ta không thể bỗng dưng mà có con được. Người ta sẽ gọi như thế là... là... con ngoài giá thú. Vậy ta phải làm gì nào?

- Phải cưới - Chàng hân hoan nói.

- Đúng rồi. Anh thật tuyệt vời. Tóm lại là chúng mình phải cưới. Và càng sớm càng tốt...

- Em cưới đi. Anh sẽ cưới sau - Tom đáp như cái máy và lại vòng tay, siết chặt lấy nàng.

 

Tường Vi
Theo Jokeinsigh